LỄ CHÚA THĂNG THIÊN
Nếu cuộc đời này sinh ra lớn lên rồi chết đi thì cuộc đời chẳng còn ý
nghĩa gì. Con người sinh ra để được sống mãi chứ không phải để nhào lộn
trong bể khổ và chết là hết kiếp người. Nhưng điều quan trọng là chúng
ta phải tìm ra lẽ sống, và cùng đích đời người là gì? Sống để làm gì? Và
chết rồi đi đâu? Đó là những vấn đề làm nên nhân cách con người. Chúng
ta chọn cách sống nào cũng tuỳ thuộc vào việc chúng ta hiểu ý nghĩa và
cùng đích đời người ra sao?
Hôm nay, chúng ta cùng với giáo hội mừng lễ Chúa Lên trời. Điều đó dạy
cho chúng ta biết rằng ngoài cõi đời này còn có một nơi chốn khác. Ngoài
cuộc sống này còn có một cuộc sống khác. Ngoài những giá trị đời này
còn có những giá trị khác. Chúa lên trời để cho chúng ta thấy rằng: Định
mệnh của loài người không phải như loài súc vật, nhưng ngang hàng với
thần linh. Số phận của con người không phải sinh ra để rồi tàn lụi đi
theo quy luật của vật chất mà để con người phát triển, tồn tại đến vô
biên, không phải bị kết án vào những đau khổ vất vả trần gian, nhưng để
được hưởng hạnh phúc vĩnh cửu trên thiên đàng. Đó mới là cùng đích của
đời người, đó mới là quê hương vĩnh viễn của chúng ta.
Thế nhưng, muốn tới được trời, muốn lên thiên đàng thì trước hết chúng
ta phải đi hết con đường dương thế này bằng cách chu toàn những nhiệm vụ
của mình ở đời này. Một trong những nhiệm vụ chính yếu chúng ta vừa
nghe trong tin mừng hôm nay: “anh em hãy làm chứng nhân cho Thầy”. Đây
là một nhiệm vụ cao cả mà Chúa đã trao cho chúng ta khi Ngài về trời.
Chúa về trời, Ngài không còn xác thịt trên thế gian này nữa. Chúa về
trời, Ngài không còn đôi tay nữa, chỉ có đôi tay của chúng ta, để làm
công việc ngày hôm nay của Ngài. Ngài không còn đôi chân, chỉ có đôi
chân của chúng ta để dẫn người ta theo đường lối của Ngài. Ngài không
còn tiếng nói, chỉ có tiếng nói của chúng ta để nói với loài người rằng
Ngài đã yêu thương, đã chịu chết như thế nào. Ngài không còn cách giúp
đỡ nào khác ngoài sự giúp đỡ của chúng ta để đưa tha nhân đến bên cạnh
Ngài.
Vì thế, một cuộc đời làm chứng nhân cho Chúa trên cõi trần này không
nhất thiết phải đổ máu nhưng thiết yếu là phải thể hiện tình yêu bằng
những nghĩa cử cụ thể trong lời nói, trong việc làm, là biết thực hành
những lời Chúa dạy, không gian dối, lừa đảo, không tham lam bất chính,
luôn chung thuỷ trong đời sống gia đình. Một cuộc đời làm chứng không
nhất thiết phải có một bản án để người ta thoá mạ, tẩy chay, nhưng chỉ
cần biết hy sinh từ bỏ ý riêng của mình trong từng giây, từng phút để
thánh ý Chúa luôn được thi hành trong cuộc sống hằng ngày của chúng ta.
Một cuộc đời làm chứng không nhất thiết phải đi đây đi đó rao giảng
những lời hay ý đẹp mà là sống trong cùng một khu xóm, nhưng quý ông
không nhậu nhẹt say sưa, không cờ bạc, không la vợ, đánh con, nhưng biết
chăm sóc gia đình chu đáo, đồng thời còn dành thời giờ để đến an ủi,
giúp đỡ, chia sẻ với những người già yếu bệnh tật, cô đơn ; còn quý bà
thì không ngồi lê đôi mách, nói hành nói xấu, nhưng biết lo lắng tần
tảo, yêu thương chồng con, vui vẻ với làng xóm ; và các bạn trẻ trong
giáo xứ thì sống lành mạnh, biết kính trên nhường dưới, không đua đòi,
không ăn nói tục tằn, nhưng chăm chỉ nhiệt thành với công việc chung …
nhiệt thành cộng tác với người khác trong việc tông đồ để biến giáo xứ
thành một gia đình gắn bó yêu thương, làm nên môi sinh đạo đức giáo dục
thiếu nhi, làm nên vẻ đẹp lôi cuốn anh em bên ngoài. Sống được như vậy
là chúng ta đang làm chứng cho Chúa một cách tuyệt vời nhất, sống được
như vậy là chúng ta đang xây nên con đường dẫn về Trời cho mình, đang
làm cho gia đình chúng ta, giáo xứ chúng ta thành nơi Chúa hiện diện và
biến đổi thế giới này thành thiên đàng.
Nguyện xin Chúa giúp chúng ta sống cho thật tốt, thật tròn đầy những
bổn phận hằng ngày để rồi một khi chu toàn bổn phận của mình nơi trần
gian, chúng ta cũng sẽ trở về Trời với Chúa mà hưởng hạnh phúc muôn đời.
Amen.