Tìm kiếm Blog này

Thứ Sáu, 8 tháng 2, 2013

Chúa Giêsu chúc tết

Chia sẻ Tin Mừng Mùng Một Tết Quý Tỵ 2013 
(Mt 5, 1-10)

Chúa Giêsu chúc tết

Tục mâm ngũ quả ngày Tết là một nét đẹp truyền thống, nhằm nhắc nhở con cháu luôn biết ơn và tưởng nhớ ông bà tổ tiên, cũng như mong ước về một năm mới an khang, thịnh vượng.

Mâm ngũ quả gồm 5 loại quả có 5 màu sắc khác nhau, thể hiện ước muốn của người Việt Nam năm mới sẽ đạt ngũ phúc lâm môn: phú, quý, thọ, khang, ninh. (giàu, sang, sống lâu, khỏe và bình an)

Trong mâm ngũ quả miền Nam thường thấy có mãng cầu, tức là cầu chúc cho mọi điều đều như ý. Có dừa, vì lối phát âm “dừa” của người miền Nam đọc trại tương tự cho chữ “vừa”, có nghĩa là không thiếu. Có sung, vì gắn với biểu tượng sung mãn về sức khỏe hay tiền bạc. Và đu đủ, vì đó có nghĩa mang đến một năm mới được đầy đủ thịnh vượng. Ngoài ra còn có xoài, vì âm “xoài” na ná đọc trại như là “xài”, để cầu mong cho tiêu xài không thiếu thốn. Do đó, ngày Tết mâm ngũ quả của người Nam thường có các loại quả mãng cầu, dừa, đu đủ, xoài, sung (theo câu “cầu vừa đủ xài sung” hay “cầu sung vừa đủ xài”), thêm “chân đế” là ba trái thơm (dứa) thể hiện sự vững vàng. Trong khi với người Bắc, hầu như tất cả các loại quả đều có thể bày trên mâm ngũ quả, không kiêng cả quả ớt (cay), miễn sao đẹp mắt và xôm tụ là được…

Tục lệ dân tộc là thế, nhưng Chúa Giêsu đến xông nhà, không chúc theo kiểu thế gian. Trước hết, khi Chúa Giáng Sinh, các thiên thần đã chúc bình an cho người thiện tâm. Sau cùng, khi Phục Sinh, Chúa cũng chúc bình an cho các môn đệ trung thành.

Hôm nay Mồng Một Tết Quý Tỵ, Chúa Giêsu chúc phúc cho những thân phận nhỏ bé, bị thua thiệt hay bị áp bức đáng thương, cùng những tâm hồn biết hướng về Chúa, về tha nhân và tự cải hóa .

Phúc cho kẻ nghèo khó, hiền lành và sầu khổ,

Chúa Giêsu không chúc phú quý thọ khang ninh mà chúc phúc Nước Trời cho những ai có tâm hổn nghèo khó, không nô lệ đồng tiền, vật chất, tiện nghi, những người bé mọn, yếu đuối và oan ức, đau buồn, khóc lóc. Khi có tấm lòng thanh thoát, vô ưu, sẵn sàng đón nhận Lời Chúa gieo vào, bén rễ và sinh hoa kết trái, là phúc trường sinh sau này.

Nhưng tôi cứ muốn Chúa ban của cải phù vân, nhà cao cửa rộng, của ăn của để, dư giả, sung túc, vinh thân phì gia, khỏi thua chị kém anh. Nhất là trong xã hội bất ổn, nạn thất nghiệp rình rập, tôi càng lo toan, tính toán, chộp giật, gom góp để tích cốc phòng cơ, tích y phòng hàn. Tôi nào biết phó thác vào Tay Chúa Quan Phòng, vào lòng quảng đại của Thiên Chúa. Tôi nào nhớ Người đã yêu thương dặn dò: Trước hết hãy tìm kiếm Nước Thiên Chúa và đc công chính ca Người, còn tt c nhng th kia, Người s thêm cho (Mt 6, 33) Thế sao tôi còn cứ mãi mê muội: “Anh em đng lo lng v ngày mai: ngày mai, c đ ngày mai lo. Ngày nào có cái kh ca ngày y.(Mt 6, 34)

Tóm lại, phúc cho ai tin cậy vào Chúa Giêsu, thì nghèo khó, hèn mọn, sầu khổ chẳng phải là bất hạnh, trái lại của cải, danh vọng, sung sướng là chướng ngại vật đến với Chúa. Nên Người muốn con người phải chiến đấu vượt qua.

Phúc cho kẻ khao khát Chúa, nhân ái, trong sạch

Sau khi nói đến ba chặng thử thách đầu tiên, Chúa Giêsu chúc phúc cho những ai có nếp sống xây dựng trên ba điều căn bản vững chãi: Thiên Chúa: “Khao khát nên người công chính”, tha nhân:“Xót thương người.” và bản thân: “Tâm hồn trong sạch.”

Nhưng tôi lại không quy chiếu về Chúa để theo, để trở nên tốt lành, đạo đức, thánh thiện như Gương Chúa Giêsu, mà chỉ muốn thành đạt, thành danh, chỉ muốn vuốt ve, nuông chiều cái tôi vĩ đại cho thỏa lòng. Chỉ muốn chạy theo thờ lạy bò vàng, những giá trị thế gian phù du. Không cần biết ai đang khốn khổ, u buồn, sầu não, vì tôi chỉ biết tôn thờ cái bụng, trong khi Chúa Giêsu đã cảnh báo: “Phải đề phòng chớ để lòng mình ra nặng nề vì chè chén say sưa, lo lắng sự đời” (Lc 21, 34) Lòng dạ tôi cũng tối đen dục vọng xác thịt, làm sao tôi sạch sẽ, tươm tất mà đến với Chúa được?

Phúc cho ai xây dựng hòa bình

Kẻ tử thù của con người là ma quỷ, chúng chuyên gieo rắc chia rẽ, đố kỵ, ganh ghét. Do vậy Kitô hữu lãnh trọng trách kết nối tình thân với mọi người. Là con Chúa, tín hữu đều có sứ mạng đem hòa bình đến mọi nơi, mọi chốn, từ gia đình, đến cộng đồng xã hội, quốc gia và quốc tế. Làm sao biến thế giới này thành một gia đình duy nhất, trong đó mọi người, không phân biệt sắc tộc, màu da, đếu trở thành anh em con cùng một Cha, là Thiên Chúa Tạo Hóa.

Còn tôi lại hay thích cái trò phân hóa bạn bè, đồng nghiệp, hàng xóm láng giềng, thọc bị thóc, đâm bị gạo, để gây chia rẽ, hòng dễ bề trị họ, dễ gây ảnh hưởng. Rồi ai cũng cần đến tôi làm sứ giả hòa bình để hóa giải mâu thuẫn do chính tôi phát sinh. Như thế, tôi tha hồ lũng đoạn mối quan hệ với tha nhân.

Phúc cho ai bị bách hại vì danh Chúa

Chúa Giêsu cũng chúc phúc Nước Trời cho những ai bị bách hại vì danh Chúa, vì vì tuyên xưng các Đức Tin, Cậy, Mến, vì làm chứng nhân cho Đức Kitô. Đây là tuyệt đỉnh đời sống đạo, đồng hóa với Thầy Chí Thánh, trở nên đồng hình, đồng dạng với Thầy.

Còn tôi lại nhu nhược, sợ đòn vọt, tra tấn, tù đầy, mà chối bỏ Chúa, mà theo Phêrô chối Chúa ba lần trước khi gà gáy. Tôi a dua sống theo thói đời, không dám lội ngược dòng, sợ bị cười nhạo, sợ bị đối xử phân biệt, sợ mất bổng lộc chức tước. Tôi còn tự dối lòng mình là theo đạo tại tâm, biết khôn ngoan thức thời, tránh tuyên xưng công khai, mình là Kitô hữu, kẻo lợi bất cập hại. Chính tôi đã đánh mất Đức Tin, chính tôi đã mời Chúa ra khỏi cuộc đời, khiến Chúa buồn bã đang ngóng chờ, mong đợi tôi ngày nào đó, hồi tâm trở về.

Con chỉ có một tuyên ngôn “Phúc Thật Tám Mối” mà Chúa Giêsu đã tuyên bố trên núi Bát Phúc. Hãy sống như vậy, con sẽ nếm được hạnh phúc, rồi rao truyền cho mọi người con gặp. (Đường Hy Vọng, số 998)

Lạy Chúa Giêsu rất nhân lành, xin cho con biết đón nhận lời chúc bát phúc, ghi nhớ và đem thực hành, để được hưởng phúc viên mãn.

Lạy Mẹ Maria, xin luôn nhắc con biết rằng các lời chúc thế gian phù phiếm chóng qua, mà chỉ một mực tuân theo bát phúc Chúa dạy. Amen.

AM Trần Bình An

Thứ Ba, 5 tháng 2, 2013

Năm mới cầu gì?

Năm mới cầu gì?

Năm mới, mọi người thường trao tặng nhau những lời cầu chúc thật tốt đẹp. Một trong những lời chúc được ưa chuộng nhất đó là lời chúc: Phúc – Lộc – Thọ. Lời chúc này được tạo nên bởi một hình tượng khá rõ nét với bộ Tam Đa: ông Phúc bế đứa trẻ; ông Lộc mặc phẩm phục đeo đai, trên đầu đội mão cánh chuồn; ông Thọ, người lùn thấp, đầu nhẵn bóng trán dô lên, một tay chống gậy, một tay cầm quả đào. Cả ba ông đều có chòm râu dài bạc trắng, nét mặt hồng hào, cười tươi rạng rỡ.

Vậy, Phúc- Lộc- Thọ: Các ông là ai?

 Ông Phúc là Quách Tử Nghi – Thừa tướng thời nhà Đường. Ông là một vị quan thanh liêm nên cũng nghèo. Đổi lại nhà ông ngũ đại đồng đường, con cháu đề huề. Lúc ông mất, con cháu năm đời đều có đủ.

Ông Lộc là Đậu Tử Quân, làm Thừa tướng thời nhà Tấn. Trái ngược với Quách, Đậu là quan tham, tiền của như núi nhưng khi trăm tuổi không có người nối dõi.

Ông Thọ là Đông Phương Sóc, làm Thừa tướng thời nhà Hán. Ông này giỏi xu nịnh, được lòng vua nên hưởng nhiều bổng lộc. Ông mang lộc vua ban mua nhiều gái đẹp làm thê thiếp, mục đích dưỡng sinh. Và cũng sống dai, trên trăm tuổi. Khi chết thì chỉ có đứa chút bốn đời lo tang ma, còn cháu chắt chết hết cả.

Ba vị đó được người Trung Quốc dựng lên ba hình tượng, không phải để thờ mà để người đời nhìn gương đó mà lựa chọn cách sống cho phù hợp. Phúc –Lộc – Thọ có lối sống khác nhau. Phúc thì tử tế, còn cầu như Lộc Thọ là cầu cái vô phúc, liệu có ai muốn không?

Xem ra lời cầu chúc “Phúc – Lộc – Thọ” đã được hiểu sang một ý khác không còn mang ý nghĩa ban đầu của hình tượng Tam Đa. Nhưng thực tế, có lộc mà không có an bình, có Thọ mà không có niềm vui cũng là điều bất hạnh cho con người. Thế nên, không cần cầu cho có nhiều tiền, không cần cầu cho sống dai mà là cầu cho có phúc được hưởng niềm vui trong cuộc sống mới là quan yếu.

Có ai đó đã nói rằng: “ Ghế cao chẳng bằng tuổi thọ cao. Tuổi thọ cao chẳng bằng niềm vui thanh cao”. Có được niềm vui thanh cao là hạnh phúc. Đây mới là mục đích tìm kiếm của đời người. Con người sinh ra để đi tìm hạnh phúc. Hạnh phúc là điều ai cũng khao khát, tìm kiếm suốt cả cuộc đời.

Tóm lại, Phúc – Lộc – Thọ là ước nguyện lớn nhất của mọi người. Thế nhưng, trong ba điều ước Phúc – Lộc – Thọ thì Phúc mới là điều chính yếu mà chúng ta cần cầu mong. Vì được đông con, có tiền, sống dai mà không có hạnh phúc thì cũng là những tháng ngày bất hạnh cho cuộc đời chúng ta.

Chúa Giê-su ngay trong bài giảng đầu tiên Ngài cũng nhắc đến cái Phúc của con người. Cái phúc của Chúa Giê-su không phải là con cháu đầy nhà. Cũng không phải là nhiều tiền nhiều của. Cũng không phải là sống lâu đến độ “bách niên giai lão”. Cái phúc mà Chúa mời gọi chúng ta ao ước, tìm kiếm là có Chúa ở cùng. Có Chúa làm gia nghiệp. Hay được Chúa xót thương . . . .

Những mối phúc này hoàn toàn lệ thuộc vào sự tự do chọn lựa của chúng ta. Chọn Chúa để sống khó nghèo, thanh sạch, hiền lành, nhẫn nại, hy sinh . . . ; Đổi lại người ấy được nhìn xem Thiên Chúa và có Chúa làm gia nghiệp đời đời.

Nhưng ở đời hôm nay người ta ít chọn Chúa khi mà nhu cầu hưởng thụ mỗi ngày một cao hơn. Người ta cần tiền để thoả mãn nhu cầu vật chất của mình lên không chịu sống khó nghèo. Có tiền người ta rải tiền trong các cuộc truy hoan trụỵ lạc. Thế nên, người ta ít sống thanh sạch. Cuộc sống luôn tất bật, bon chen, xô đẩy con người, khiến có mấy ai hiền lành, nhẫn nại, hy sinh .. .?

Hôm nay ngày đầu năm, chúng ta cầu chúc cho nhau một năm mới chứa chan ơn Phúc từ Trời. Xin cho chúng ta luôn là người có Phúc khi chọn Chúa làm gia nghiệp, khi chọn Chúa hơn những của cải mau qua trần gian. Xin cho chúng ta luôn tìm được niềm vui có Chúa ở cùng khi biết sống phụng sự Chúa với hết cả tấm lòng. Amen

Lm.Jos Tạ Duy Tuyền

Chủ Nhật, 3 tháng 2, 2013

Năm mới, người mới

 Năm mới, người mới

Tiền nhân thường dùng thuật ngữ “tống cựu, nghinh tân” mỗi khi năm hết, tết đến – đuổi cái cũ, đón cái mới. Điều đó cho thấy người ta muốn thay đổi cho tốt đẹp hơn. Anh ngữ có cách chúc mừng năm mới là Happy New Year, nếu thay đổi một chút thành Happy New You thì vừa hay vừa thú vị. Tại sao? Vừa hay về ý nghĩa vừa thú vị về cách phát âm gần giống nhau.
 
Về cách phát âm gần giống nhau thì dễ nhận thấy: Chữ Year phát âm “na ná” chữ You. Về ý nghĩa thì trừu tượng hơn: New You có thể hiểu là “con người mới”, tức là chính mình phải đổi mới. Đổi mới không chỉ là việc khó mà còn cần thiết cho cuộc sống xã hội và cá nhân mỗi người: Tu thân, tề gia, trị quốc, bình thiên hạ. Cấp độ tăng dần, từ nền tảng bản thân rồi mới tới xã hội.
Thi sĩ Xuân Diệu có một triết lý “ngược đời” nhưng thú vị:
Xuân đang đến là Xuân đã qua
Xuân còn non là Xuân đã già
Thoạt nghe, có thể bạn khó chấp nhận, nhưng suy nghĩ thấu đáo thì bạn sẽ thấy cái hữu lý trong cái vô lý, cái thuận trong cái nghịch. Cuộc sống có những điều là thuận-lý-nghịch thì cũng có những điều là nghịch-lý-thuận. Cũng vậy, nhất là từ khi Thuyết Tương Đối của Albert Einstein được công bố năm 1916, người ta mới khả dĩ “ngộ” ra rằng mọi thứ đều tương-đối-tuyệt-đối và tuyệt-đối-tương-đối. Chỉ có Lời Chúa mới tuyệt đối, một chấm một phẩy cũng không sai: “Thầy bảo thật anh em, trước khi trời đất qua đi, thì một chấm một phết trong Lề Luật cũng sẽ không qua đi, cho đến khi mọi sự được hoàn thành” (Mt 5:18).
Xuân đang đến là Xuân còn trẻ, nghĩa là Xuân còn non, vậy mà Xuân lại hóa già. Thật là nghịch nhĩ! Thế nhưng vẫn rất chí lý. Dịp vui nọ, ngày lễ kia, người ta rất vui mừng vì háo hức chờ đợi, nhưng đến chính ngày thì lại hóa bình thường, đôi khi còn tẻ nhạt. Vài ngày trước tết, bạn cảm thấy phấn khởi, thế mà chính ngày tết đôi khi chúng ta có thể thấy “vô vị” hoặc “vô cảm”. Chính sự chuẩn bị khiến lòng bạn náo nức, cái mệt lúc đó hóa thành niềm vui sướng. Nhưng đến ngày tết, có thể bạn lại không còn hứng thú. Sự chờ đợi khiến người ta khao khát, muốn “làm mới” cái gì đó.
Người ta cũng thường nói: “Được voi, đòi tiên”. Cái gì chưa sở hữu thì người ta muốn có, khi sở hữu rồi thì người ta thấy bình thường hoặc chán nản ngay. Con người rất dễ “thay lòng, đổi dạ”.
Thay đổi có thể mang nghĩa xấu. Thay đổi cũng có nghĩa tốt, đó là canh tân, là đổi mới. Có đổi mới chính mình thì mới khả dĩ làm những điều khác: Tu thân, tề gia, trị quốc, bình thiên hạ. Hiểu theo nghĩa tốt và tích cực thì rất cần thiết. Học yếu thì phải cố chăm chỉ, yếu đau thì phải bồi dưỡng, lười biếng thì phải ráng chịu khó,… Người ta luôn phải trau dồi mọi lĩnh vực để vươn lên, để khá hơn, cả tinh thần lẫn thể lý, nghĩa là phải không ngừng cố gắng thay đổi chính mình: “Hãy nên hoàn thiện như Cha trên trời là Đấng hoàn thiện” (Mt 5:48). Thánh Phaolô khuyên: “Anh em phải để Thần Khí đổi mới tâm trí anh em” (Ep 4:23). Một trong ba Mệnh lệnh Fatima cũng có điều kiện canh tân: “Canh tân đời sống”.
Điều đó cho thấy rõ ràng việc tích-cực-đổi-mới-chính-mình rất quan trọng, trong cả đời sống bình thường và đời sống tâm linh.
Năm mới, người ta làm mọi cách để đổi mới bề ngoài: Mua sắm đồ dùng, dọn dẹp nhà cửa, trang trí bàn thờ,… chí ít cũng có một bình bông dù cả năm không hề có cánh hoa nào trên bàn. Ít nhiều gì cũng có sự đổi mới. Tinh thần cũng đổi mới bằng cách nhìn nhau thân thiện hơn, dù lâu nay nhìn nhau bằng “ánh mắt mang hình viên đạn”. Bỏ qua lỗi lầm của nhau cũng là đổi mới nhau.
Chúa Giêsu luôn muốn mọi người thay đổi, từ bỏ con người cũ để mặc lấy con người mới. Ngài kêu gọi đổi mới bằng nhiều cách: “Ai muốn theo tôi, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình hằng ngày mà theo” (Lc 9:23); “Hãy sám hối và tin vào Tin Mừng” (Mc 1:15); “Đừng xao xuyến! Hãy tin vào Thiên Chúa” (Ga 14:1). Kinh thánh còn liệt kê nhiều phương thức đổi mới khác.
Thánh Phaolô cũng hay nói về sự đổi mới: “Anh em đã cởi bỏ con người cũ với những hành vi của nó rồi, và anh em đã mặc lấy con người mới, con người hằng được đổi mới theo hình ảnh Đấng Tạo Hoá” (Cl 3,9-10).
Muốn đổi mới hay canh tân thì phải cầu xin Chúa Thánh Thần, vì chính Thánh Linh là Đấng đổi mới mọi sự. Chính Chúa Giêsu đã từng khuyến cáo: “Không có Thầy, anh em chẳng làm gì được” (Ga 15:5). Nghĩa là chúng ta phải học với Chúa, vì Ngài luôn nhân hậu và khiêm nhường (x. Mt 11:28-30).
Nếu chúng ta không thay đổi, không đổi mới, không canh tân thì thật dại dột:“Ngươi hâm hẩm, chẳng nóng chẳng lạnh, Ta sẽ mửa ngươi ra khỏi miệng Ta”(Kh 3:16). Nhưng nếu chúng ta ỷ sức mình cũng là mối nguy hiểm, vì đó là kiêu ngạo, mà kiêu ngạo là đầu mối mọi tội lỗi. Hãy bắt chước thánh Phaolô với niềm xác tín: “Tôi có làm được gì thì cũng là nhờ ơn Chúa” (1 Cr 15:10). Thật vậy, “tất cả đều là hồng ân” (Rm 4:16).
Con người quá yếu đuối, đôi khi chúng ta cảm thấy thực sự thất vọng về chính mình, nhưng chớ có bao giờ tuyệt vọng. Hãy tự nhủ như cố Ns Trịnh Công Sơn: “Đừng tuyệt vọng, tôi ơi, đừng tuyệt vọng!”. Với kinh nghiệm “xương máu” đầy mình, Thánh Phaolô đã quả quyết: “Ở đâu nhiều tội lỗi thì ở đó nhiều ân sủng” (Rm 5:20). Chính Chúa Giêsu đã mặc khải cho Thánh Faustina về Lòng Chúa Thương Xót lớn hơn cả tội lỗi của cả nhân loại. Hãy vững tin như vậy! Biết tín thác vào Lòng Chúa Thương Xót là đổi mới chính mình, là canh tân đời sống.
Vì Thiên Chúa là Tình yêu (1 Ga 4:8), là Đấng giàu Lòng Thương Xót, chắc chắn Ngài không bỏ mặc chúng ta “đơn thương độc mã” trong trận chiến cam go với ba thù đâu. Hãy luôn đọc câu “thần chú” này: “Đừng sợ!” (Mt 10:26; Mt 10:28; Mt 10:31; Mt 14:27; Mt 17:7; Mt 28:5; Mt 28:10; Lc 12:7; Kh 1:17).
Chúc mọi người đổi mới cùng năm mới
Thánh thiện hơn cho đẹp Ý Chúa Trời
Vẫn dáng Rồng, dù Nhâm Thìn đã hết
Quý Tỵ sang, khôn như Rắn giữa đời
Đức Giêsu nói: “Thầy sai anh em đi như chiên đi vào giữa bầy sói. Vậy phải khôn như rắn và đơn sơ như bồ câu” (Mt 10:16).
Năm mới, cầu chúc mỗi chúng ta cũng khả dĩ đổi mới từ trong ra ngoài, đổi mới thực sự: HAPPY NEW YOU và HOLY NEW YOU. Đổi mới để làm ì? Để đẹp lòng Thiên Chúa và đẹp lòng tha nhân.

TRẦM THIÊN TH

Thứ Sáu, 1 tháng 2, 2013

Allo... Chúa...

Allo... Chúa...
<Tâm lý cá nhân>


ALLÔ…CHÚA !!!

1.  Đừng bấm số cách vội vàng; một chút thinh lặng có thể rất hạnh phúc; nó cắt đứt với những ồn ào bên ngoài.

2.  Nói chuyện với Thiên Chúa không phải là một sự độc thoại; đừng có nói không ngưng nghỉ; hãy chịu khó lắng nghe Người đang nói ở đầu dây bên kia.  Điều đó rất quan trọng.

3.  Nếu cuộc đàm thoại bị đứt, hãy kiểm tra xem có phải chính bạn đã cúp máy hay không.

4.  Đừng tập thói quen chỉ gọi Chúa trong trường hợp khẩn cấp.

5.  Đừng có phôn cho Chúa chỉ trong những thời gian khuyến mãi.  Những cuộc gọi cho dù là ngắn ngủi, lúc ban ngày cũng rất quý báu.

6.  Hãy lưu ý, những cuộc gọi cho Chúa đều miễn phí!  Đừng bỏ lỡ.

7.  Hãy nhớ gọi lại cho Chúa khi Người để lại tin nhắn trong máy của bạn.

Ghi chú : Nếu tuân thủ bảy chỉ dẫn trên mà vẫn khó liên lạc với Thiên Chúa, đừng quên rằng Thiên Chúa có ba đường dây để liên lạc: Đường dây Chúa Cha, đường dây Chúa Con và đường dây Chúa Thánh Thần.  Đường dây sau cùng này thường không bị kẹt.  Nó rất chất lượng.

Nếu máy của bạn vẫn không hoạt động, hãy nối nó vào cục sạc của bí tích hoà giải; nó sẽ hoạt động trở lại cách nhanh chóng.  Những thiết bị này được bảo hành trọn đời.

CHÚC MỪNG NĂM MỚI




        



         

Linh Mục lúc nào cũng... sai?

Có Phải  LINH MỤC LÚC NÀO CŨNG . . . . . .  SAI ?


Linh mục lúc nào cũng sai vì nhiều lý do:
  • Nếu Linh mục dâng lễ đúng giờ, có người bảo đồng hồ ông ấy nhanh - Nếu dâng lễ trễ hơn một chút, có người lại nói ông ấy cứ chần chừ mãi!
  • Nếu Lm giảng dài, có người bảo ông ấy ru ngủ người nghe - Nếu giảng ngắn, có người nói ông ấy không chịu soạn bài!
  • Nếu Lm có xe riêng, có người bảo ông ấy sống xa hoa - Nếu không có xe, có người lại nói ông này không theo kịp thời đại!
  • Nếu Lm đi thăm giáo dân, có người bảo ông ấy đi suốt - Nếu không đi thăm, có người lại nói chẳng biết gì đến giáo dân!
  • Nếu Lm xin tiền xây dựng, có người bảo ông ấy chỉ làm tiền - Nếu không xin, có người lại nói ông ấy lười biếng không chịu làm gì!
  • Nếu Lm giải tội kỹ, có người bảo ông ấy quá chậm - Nếu giải tội nhanh, có người lại nói ông không dành giờ cho hối nhân!
  • Nếu Lm tu sửa Nhà thờ, có người bảo ông ấy ném tiền qua cửa sổ - Nếu không tu sửa, có người lại bảo ông không biết giữ gìn sửa sang Nhà Chúa.
  • Nếu Lm chăm sóc người già cả, có người bảo ông ấy không quan tâm tới giới trẻ! - Nếu Lm đi với thanh niên, người ta lại bảo ông ấy bỏ rơi lớp già!
  • Nếu Lm giao tiếp với phụ nữ, có người bảo ông này lăng nhăng - Nếu không giao tiếp với phụ nữ, có người lại noi ông là dân đồng tính!
  • Khi Lm còn trẻ, có người bảo ông ấy thiếu kinh nghiệm! - Khi lớn tuổi hơn, lại có người bảo ông ấy nên về hưu sớm đi!
  • Đúng là Linh mục lúc nào cũng sai!

Vì sao bút chì có tẩy?



 
 
 image
 
Có người hỏi: vì sao bút chì có tẩy?
Chẳng phải câu trả lời đã quá rõ ràng rồi sao:
để xóa đi những chữ viết sai, viết chưa đẹp hoặc
để xóa hoàn toàn một đoạn văn nào đó!
Vậy có bao giờ bạn tự hỏi mình: phải chăng trong cuộc sống này, chúng ta cũng cần có một cục tẩy cho riêng mình?
 
Để xóa đi những sai lầm của người khác và của chính bản thân ta!
Có lúc chúng ta keo kiệt, không dùng đến cục tẩy đó khiến cho những trang giấy cuộc đời nhem nhuốc những dòng gạch và xóa!
Bất cứ ai cũng có lúc gặp sai lầm, bất cứ ai cũng gây ra những lỗi lầm khắc sâu trong lòng người khác!
 
Có người ghi nhớ để rồi mãi mãi khắc khoải vì vết thương đó!
Có người để nó bị thời gian xóa đi, trống trơn phẳng lặng
để viết lên những bài viết cuộc đời đặc sắc hơn, ý nghĩa hơn!
 
Người ta nói rằng cuộc đời là một trang giấy trắng, và chính chúng ta sẽ quyết định viết nó như thế nào! Khi một đứa trẻ mới vào lớp một, cô giáo không cho chúng viết bằng bút bi mà viết bằng bút chì!
 
Bởi vì sao bạn nhỉ? Vì bàn tay yếu ớt của các bé nhất đính sẽ có lúc viết những nét nghuệch ngoặc, sai từ này từ khác! Và khi đó, bé sẽ dùng tẩy để tẩy đi những chữ viết chưa đúng, chưa đẹp của mình!
 
Chúng ta cũng vậy, không ai sinh ra đã có thể viết lên những bài ca cuộc đời một cách hoàn chỉnh!
Có lúc chúng ta vì vội vã mà đi sai phương hướng dẫn đến những hậu quả khôn lường, có lúc vì chủ quan mà mắc sai lầm không thể sửa chữa!
 
Làm thế nào đây?
Ngồi trách móc bản thân và hứng chịu những lời trách móc của người khác?
Như vậy có giải quyết được gì không?
 
Lúc ấy chúng ta cần biết tẩy đi những sai lầm mắc phải và làm lại từ đầu với những bước đi thận trọng hơn!
Không ai có thể trưởng thành mà chưa một lầm vấp ngã hay mắc sai lầm!
 
Mỗi em bé trước khi biết đi cũng tri qua quá trình chập chững với không ít lần vấp ngã!
Đừng tự trách bản thân mình quá nhiều bạn ạ!
Cũng như đừng trách móc những người khác khiến họ cảm thấy mình kém cỏi mà mất hết niềm tin vào chính bản thân họ!
 
Hãy biết chấp nhận sai lầm như một điều tự nhiên trong cuộc sống để đối mặt với sai lầm và thất bại một cách nhẹ nhàng hơn! Bạn biết đấy, cục tẩy sinh ra để xóa đi những chữ viết chưa được tròn trịa, chưa được chính xác thì chúng ta cũng hãy dùng cục tẩy của mình – sự bao dung và thứ tha để tẩy đi những sai lầm của mình và người khác mắc phải!
 
Đừng quá khắt khe với người khác, cũng đừng chỉ nhìn vào những sai lầm của họ mà đánh giá con người họ!
Bất kỳ ai cũng có lúc mắc phải sai lầm. Quan trọng là họ biết mình sai để sửa. Còn chúng ta đừng chỉ biết nhìn vào những sai lầm đó, mà hãy nghĩ đến những gì họ đã cố gắng, đã nỗ lực để làm tốt công việc của mình!
 
Có câu chuyện về chiếc bánh bị cháy, bạn đã nghe bao giờ chưa nhỉ?
 
Một người phụ nữ phải làm việc 8h/ngày, lại còn chăm sóc gia đình và làm hết mọi công việc của một người nội trợ! Một ngày nọ cô mệt nhoài với hàng tá công việc ở cơ quan khiến cô có cảm giác như kiệt sức! Về nhà cô còn phải dọn dẹp nhà cửa và nấu ăn cho chồng và con của cô! Khi người chồng đón con từ trường về, cũng là lúc cô nướng xong mẻ bánh quy trong lò! Thế nhưng vì quá mệt nên cô đã để quên nó một lúc khiến cho một vài chiếc bị cháy!
Lúc ăn tối, đứa con quan sát xem có ai nói gì về những chiếc bánh cháy đó không, nhưng chẳng có ai lên tiếng cả! Khi dọn bát đĩa, người vợ ngỏ ý xin lỗi về những chiếc bánh cháy nhưng người chồng dịu dàng nói: có gì mà em phải xin lỗi chứ, hơn nữa mùi vị nhưng chiếc bánh ấy rất ngon!
 
Người vợ mỉm cười hạnh phúc!
Khi đưa con đi ngủ, nó thì thầm hỏi bố nó: có thật bố thích ăn bánh quy cháy không? Không con ạ, anh ta nói với con! Nhưng hôm nay mẹ con rất mệt mà vẫn phải chuẩn bị bữa ăn cho bố con chúng ta! Không nên làm mẹ buồn. Mà một vài chiếc bánh cháy có ảnh hưởng đến ai đâu chứ!
 
Thế đấy, có bao nhiêu người không để ý đến một vài chiếc bánh cháy trên đĩa bánh? Không nhiều lắm phải không bạn! Cũng như vết mực đen trên tờ giấy trắng!
 
Có lúc chúng ta chỉ biết nhìn vào những sai lầm, khuyết điểm của người khác để rồi lên tiếng chỉ trích mà quên rằng họ đã cố gắng rất nhiều!
 
 Hãy sống bao dung hơn bạn nhé, để cục tẩy của bạn mòn dần theo năm tháng, đừng bao giờ để cực tẩy của bạn mãi mãi như mới xuất xưởng! Bởi vì nếu không sử dụng đến nó cuộc đời của chúng ta sẽ chi chít những vết gạch xóa sau những lần mắc sai lầm! Một tờ giấy như vậy có đẹp đẽ gì không bạn?
 
Hãy để nó là một tờ giấy được viết nên bởi những trải nghiệm, những thử thách, quyết tâm và cả sự tha thứ và bao dung nữa, bạn nhé!